Shock Tình-Chương 11+ chương 12

ngocanh

memThành viên
Shock Tình – Chương 11
QUÁ KHỨ TÀN NHẪN

- Á á á!!!!!!!! Mấy người là ai???? Sao lại ở trong phòng vệ sinh của chị em thế này hả???? Đồ biến thái! Bớ người ta! Có lũ biến thái!!!!!!!!! – ai đó đã kịp thời xuất hiện.


- Chạy thôi tụi bây! Nhanh lên! Không lũ bảo vệ tới thì khốn!


Thế là tụi côn đồ tháo chạy, nhưng tên cầm đầu trước khi thoát cũng bị dính ba bốn cái đánh đau điếng vào đầu từ chiếc cặp xách bé bé xinh xinh của người phụ nữ! Có thế mới biết! Đụng tới phụ nữ là đụng tới sự thịnh nộ của …sư tử Hà Đông!


Mọi chuyện thế là đã ổn. Nim hoàng hồn.


Devil thở mạnh một cái, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.


Nim ngước nhìn lên, tự nhiên lại thấy thương Devil…


- Nhìn gì nữa! Sao không lo bước xuống cho rồi! – Devil lại nạc lớn.


Thế là Nim vội vã đứng dậy. Devil nhăn nhăn cái mặt, giọng mệt mỏi:


- Nhìn người nhỏ thế mà nặng quá! Tê cả chân của tôi!


Nim đỏ mặt.


- Đi về! – Devil đứng dậy.


Nim đã thấy mặt của cậu nhóc tái tái, mồ hôi rất nhiều, ánh mắt mệt mỏi, lúc Devil quay lưng mở cửa, Nim hốt hoảng khi thấy áo cậu nhóc ở đằng sau đầy máu.


- Á!- Devil la lên một tiếng khi Nim đụng vào vết thương.


( Vết thương ở sau lưng của cậu ra máu nhiều quá! )


- Kệ nó! Bạn quan tâm làm gì chứ? Còn không mau bước ra khỏi chỗ này đi! – Devil giận dữ.


Thế là 2 người bước ra hành lang, hình như Devil không còn chịu nỗi nữa, cậu nhóc chống tay vào tường, mặt đã hoàn toàn trắng bệch.


- A lô! Ông làm gì mà để tôi một mình ở đây hả? Tụi thằng Tý chuột đem người tới đây rồi, mau đến đưa tôi về! – Devil cắt máy rồi ngồi bệt xuống đất.


Nim hoảng sợ ngồi xuống, vỗ vỗ vai cậu nhóc.


- Đừng đụng vào người tôi! – Devil thều thào.


( Cậu bị ra máu nhiều quá! Cứ thế này thì nguy hiểm đến tính mạng mất!)


- Bạn … không…cần…quan…tâm…!


Và Devil ngất đi…trên vai Nim…


Ít lâu sau người đàn ông chạy đến và đỡ Devil vào xe ô tô, trước khi đi, ông ta quay lại nói với Nim:


- Cậu chủ không thể ở đây nữa! Tụi nó sẽ lại tìm đến! Cám ơn cháu đã chăm sóc cậu ấy!


Nim không nói gì. Cô bé đứng nhìn theo chiếc ô tô chạy nhanh ra khỏi cổng bệnh viện…mong là Devil không có chuyện gì…


…………………….


Một mình ngồi trong nhà, Nim nghĩ đến Devil. Thật kì lạ khi cô bé luôn có một sự quan tâm đặc biệt đến con người đó.


Chiếc điện thoại Nim đã tìm được ở dưới chân giường bệnh của Devil, cô bé mở nó lên, tin nhắn của anh trai:


“ Sorry cưng! Anh chưa thể về được! Bên này công việc có chút trục trặc! Cưng đợi anh thêm một tuần nữa nhé! Iu em nhiều!”


Nim tức giận quăng chiếc di động vào thành giường. Anh lại thất hẹn, lại phải cô đơn thêm một tuần nữa.
…………………..


Nim không phải bị câm bẩm sinh. Ngày trước cô bé là một giọng ca có tiếng của trường cấp 2, nhưng tất cả đã thay đổi từ cái ngày định mệnh ấy….


Lúc đó là năm lớp 7, trên đường đi học về, Nim bị một lũ người bắt đi và nhốt ở một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô. Bị nhốt với cô bé còn có một cậu nhóc nữa.


- Ông chủ! Tôi em bắt được con nhỏ rồi!


- Tốt lắm! Nhưng có đúng không đấy?


- Ông yên tâm, theo như mô tả của ông, tôi đã bắt nó ở trước cổng!


- Đâu? Đem tới cho ta coi!


Và lũ người lạ mặt dẫn Nim đến trước mặt con người đàn ông ấy.


Đèn quá yếu nên Nim không nhìn rõ được khuôn mặt của ông ta, chỉ thấy được một vết săm hình ngôi sao 8 cánh nằm ở ngón tay trỏ khi ông ta dùng tay cầm mặt Nim hất lên để nhìn.


- Đồ vô dụng! Nhầm người rồi! Không phải con nhỏ này! – ông ta nổi giận đẩy Nim ngã xuống đất.


- Nhưng…tôi đã theo dõi kĩ lắm mà!


- Mày là đồ ăn hại, chỉ có chút việc cỏn con đó mà cũng không làm xong, tự xử đi! – Ông ta la lớn.


Và thế là Nim thấy người bắt mình cầm con dao rạch một đường dài trên tay, mọi thứ thật đáng sợ, Nim muốn khóc lên nhưng không khóc được, miệng cô bé đã bị bịt lại bằng một miếng băng keo dày.


Nhưng những gì xảy ra tiếp theo mới khiến Nim ám ảnh suốt cuộc đời…


Ông ta lôi cậu nhóc ra, dùng dây thừng đánh tới tấp vào người. Nim nhìn bằng tất cả sự kinh hãi, cậu ấy hình như chỉ mới bằng tuổi Nim thôi, còn rất nhỏ, cô bé nghe được tiếng khóc đứt quãng cùng tiếng la đau đớn của cậu bạn đáng thương. Nim muốn la lên kêu cứu, nhưng không được… Nim khóc đến mờ mắt, một phần vì hoảng sợ, một phần vì thương cậu ấy. Những nhát roi quất tới tấp vào người một đứa trẻ, ông ta quá sức tàn bạo và mất nhân tính. Những tiếng vụt vụt cứ thế cất lên…trong bóng tối…


Và đến khi cậu nhóc không còn có thể la lên được nữa, ông ta dừng lại, cúi xuống:


- Cháu đừng trách ta! Có trách thì hãy trách bố cháu đã phản bội ta! Không ai có thể phản bội được Chấn Song này! Không ai cả!


Rồi ông ta đứng lên. Rút từ trong túi áo ra một con dao nhỏ.


- Tụi bây đã chuẩn bị máy quay chưa?


- Dạ rồi thưa ông!


- Tốt! Chuẩn bị đi!


Và ông ta cầm con dao đưa lên cao.


- Nếu may mắn, cháu sẽ không bị gì hết! Còn nếu thiếu may mắn…thì cũng đừng trách ta…


Và con dao được thả rơi tự do, với một lực khá mạnh, xuống người cậu nhóc. Nim chỉ kịp ré lên một tiếng khi nhìn thấy con dao đâm thẳng vào bàn chân của cậu ấy, ngón chân út bị đứt lìa…


Đó cũng là lần cuối cùng Nim còn có thể phát ra tiếng nói…


Cho dù sau đó, những người thân của cậu bé cũng tới để cứu cậu ấy ra, nhưng tất cả đều quá muộn, Nim không biết cậu bạn của mình còn sống hay đã chết, chỉ biết rằng người bố của cậu ấy đã khóc rất nhiều khi bế con mình lên. Nim chỉ nhớ rằng cậu nhóc có đeo một sợi dây chuyền có cái tượng là hình mặt trời ở cổ.


May mắn là Nim không bị thương về mặt thể xác, nhưng Nim đã không thể nói được nữa. Cú sốc tâm lý quá nặng nề khiến cô bé rơi vào trầm cảm một thời gian, những cơn ác mộng cứ đêm đêm giày vò Nim khiến cô bé hoảng loạn. Bác sĩ bảo rằng đây là căn bệnh do tâm lý nên chỉ có tâm lý mới chữa khỏi… Vậy là Nim trở thành người khuyết tật từ đó….


…………………


Hôm nay cô bé lại phải đi bộ một mình tới trường.


Vừa tra chìa khóa vào ổ để chuẩn bị khóa cổng, Nim bất ngờ khi có ai đó gọi tên mình.


- Chào Đỗ Quyên!


Nim quay lưng lại nhìn, và thật bất ngờ khi biết đó là ai…


Shock Tình – Chương 12

NHỮNG SỰ THẬT MANG MỘT PHẦN GIẢ DỐI


- Xin lỗi khi đã đến nhà cô đường đột! Nhưng tôi không còn cách nào khác!


Mẹ kế của Devil từ từ tiến lại chỗ Nim. Cô bé hoảng hốt đi lùi lại.


- Cô không cần phải sợ như thế! Tôi đến đây không có ý xấu đâu! Tôi có thể có vinh dự đưa cô đi học chứ?


Nim không phản ứng gì, chỉ nhìn với đối mắt lo sợ.


- Mời cô lên xe! – giọng người phụ nữ nhẹ nhàng nhưng có cái gì đó như là dọa nạt.


Nim nhìn xung quanh, không có ai cả, chỉ có mình cô bé với đám người này.


- Trễ học rồi đó! Nhanh lên thôi! – giọng nói nhẹ nhàng lại cất lên.


Thế là Nim đánh leo lên xe ô tô. Không còn cách nào khác.


Chiếc xe từ từ lăn bánh đưa Nim ra khỏi còn đường nhỏ.


- Cô là bạn học của Trình Kha?


Nim gật đầu.


- Lạ nhỉ? Từ trước đến giờ, tại sao tôi không biết cậu ấy có bạn nhỉ?


Nim ngồi im lặng.


- Mà thôi! Tôi cũng không nói dài dòng nữa! Vào luôn trọng tâm nhé!


Nim ngước mặt nhìn lên.


- Tôi mong cô đừng lại gần Trình Kha nữa! Điều đó có lợi cho cả cô và cậu ấy!


Nim tỏ ý khó hiểu.


- Cô không hiểu à? Rất đơn giản! Trình Kha là một người lạnh lùng, tàn nhẫn và không thiếu kẻ thù. Đi cùng với cậu ta chỉ có thể gặp nguy hiểm mà thôi. Còn cô lại là người khuyết tật, bản thân mình cô còn không lo nổi huống gì lo cho cậu ta. Cô với Trình Kha là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, không thể tồn tại một mối quan hệ khả thi nào đâu! Cô hiểu chứ?


Nim không phản ứng gì.


- Tôi bằng tuổi cô đấy! Nhưng tôi đã phải làm vợ người ta và làm dì ghẻ của một người bằng tuổi mình…và…mà thôi! Cô không cần quan tâm điều đó! Hãy nghe lời tôi, tránh xa Trình Kha ra! Tôi chỉ có thể nhẹ nhàng với cô một lần này thôi đấy! Tới trường rồi đó, cô xuống xe đi! Chúc một ngày học tốt lành! – người phụ nữ mỉm cười.


Nim xuống xe, đầu vẫn vang lên những lời nói của người đó. Chiếc xe đã chạy đi xa rồi, nhưng Nim vẫn nhìn theo. Đã từ bao giờ, cuộc sống của cô bé phải dính vào những con người kì lạ và đáng sợ này chứ?


Giờ ra chơi.


Nim ngồi một mình trong lớp. Cũng may là có Tú Vân chạy vào nói chuyện, nếu không chắc cô bé nhớ anh trai đến phát khóc lên được.


- Này! Làm gì mà mặt mày buồn so thế?


( Anh nói phải thêm tuần nữa mới về!)


- Cái gì??? Lâu thế cơ á???


( Mình sợ phải ở nhà một mình lắm rồi!)


- Chậc! Chắc mình phải qua ngủ chung với bạn vài ngày cho rồi! Không thì bạn khóc cả đêm vì nhớ ổng mất!


( Thiệt hả??? Yêu bạn nhất đó!)


Thế là Nim cười toe ôm chầm lấy Tú Vân, nhưng hơi khó khăn thì phải…người Tú Vân to quá, Nim ôm không xuể!


Tú Vân dẫn Nim xuống sân trường rồi tìm một cái ghế đá nào đó để ngồi xem tình hình thiên hạ.


- Tụi bây ơi! Trường mình năm nay bị gì á! Sao toàn đón những người tai to mặt lớn vào học không à? – một cô bạn dãy A ngồi ở ghế đá bên cạnh “gào” lên.


- Ai mà mày nói “tai to mặt lớn”?


- Thì đầu tiên là Devil, chuẩn bị có thêm….


- Thêm ai???


- Đại công tử của tập đoàn viễn thông lớn nhất tỉnh chứ ai!


- Hả? Là người vẫn được ví là Angle của trường Chu Phong 3 năm về trước hả?


- Chứ ai vào đây nữa! Lúc cậu ta mất tích, người ta còn tưởng bị nhóm xã hội đen nào bắt thủ tiêu để tống tiền ông tổng giám đốc, hóa ra là đi du học bên Úc, mới về cách đây khoảng một tuần đó!


- Xin vào học ở trường mình hả??? Trời đất! Mà nghe đâu cậu ta bị mất tích thiệt mà chứ có phải đi du học đâu. Cái tên Angle nghe thánh thiện lắm nhưng hình như cậu ta cũng không phải là tay vừa nhỉ?


- Chứ gì nữa! Ai chả biết cậu ta với Devil là hai thái cực! Mà nhắc đến Devil mới nhớ! Cậu ta hình như bị thương nặng lắm nên mấy bữa nay mới không xuất đầu lộ diện.


- Uh! Nghe đâu bị chém một nhát sau lưng do tụi nào đó trả thù! Mà cũng kì lạ thật! Chuyện Devil bị trả thù là không phải hiếm, nhưng chuyện cậu ta bị thương đến mức nhập viện thì quả là lạ, lần đầu tiên đó mày!


- Uh! Nghe nói là đỡ đạn thay cho một người nào đó! Không biết đứa nào mà khiến cho Devil giờ phải sống dở chết dở thế không biết!


Nhưng lời bàn tán sôi nổi cùng những câu chuyện “hot” như thế cứ dội vào tai Nim. Cô bé lắng nghe rồi thấy lòng buồn vô hạn. Devil vì cứu cô bé mà phải khổ sở như bây giờ…


……………………………


Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Devil bị tụi người lạ đến trả thù tại bệnh viện…


Nim đi học nhưng vẫn mong ngóng thấy được Devil đến trường, cậu bạn Nhật Phụng cũng từ ngày đó biến mất không để lại dấu vết gì, chiếc chìa khóa có móc hình ngôi sao vẫn nằm trong ví của Nim, cô bé vẫn chưa có cơ hội để trả lại.


- Tụi bây ơi! Angle đến rồi kìa!


Lũ học sinh nháo nhác đứng lên hành lang ban công nhìn xuống, Nim thì chẳng muốn ra xem, mệt lắm, người ta không thuộc thế giới với mình.


Nhưng cuổn tạp chí số mới nhất của tỉnh đập vào mắt Nim, vì ảnh bìa của cuổn tạp chí này có in hình một người rất quen.


Nim vớ lấy nó từ bàn của đứa bên cạnh…


Đề trang bìa in dòng chữ: “ Người thừa kế tập đoàn viễn thông IST đã trở về nước sau 3 năm biến mất một cách bí ẩn”


Và phía trên là hình một chàng trai mặc áo vest trắng, đeo kính cận….không ai khác chính là người đó….


Nim hốt hoảng cầm lấy cuốn tạp chí rồi chạy xuống sân…

* * *
Còn tiếp...
 
Top